xx
Tuesday, 30 January 2018
Monday, 29 January 2018
Saturday, 27 January 2018
Người Việt đang từ bỏ quê hương
From: Tien Tran
Sent: Thursday, January 25, 2018 7:26 PM
Subject: Fwd: Fw: FW: Fwd: Người Việt đang từ bỏ quê hương - Nguyệt Quỳnh
Subject: Fwd: Fw: FW: Fwd: Người Việt đang từ bỏ quê hương - Nguyệt Quỳnh
-----
Forwarded Message -----
Người Việt
đang từ bỏ quê hương
Nguyệt
Quỳnh
Cứ mỗi
năm cuộc tranh giành quyền lực ở cấp lãnh đạo thượng tầng lại lập đi lập lại,
và càng ngày mức độ càng gay gắt. Tôi tự hỏi không biết các vị lãnh đạo có từng
bao giờ quan tâm để nhận biết ra rằng từ lâu nhiều người dân VN đã thầm lặng bỏ
nước ra đi !
Điều
đáng giật mình là – ngày nay người ta rời bỏ quê hương mình không một chút vấn
vương luyến tiếc. Quê hương là nơi chốn thiêng liêng, nơi thân thuộc, nơi có
cha mẹ, anh em, bằng hữu, có cả một trời thơ ấu; nhưng vì sao người VN lại tìm
mọi cách để rời bỏ đất nước mình?Bốn mươi năm trước, người ta buộc phải dứt áo ra đi, buồn thắt ruột khi phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn. Thi sĩ Luân Hoán có bốn câu thơ nhớ quê đến nao lòng :
“trông ra cửa kính trời mưa tuyết
ngó lại mình đang ngồi bó tay
quê hương nhắm mắt như sờ được
sao vẫn buồn xo đến thế này?”
Nếu như ngày xưa, người Việt tị nạn lìa xa quê, nhớ từng chiếc lá me, từng cành phượng vĩ, thương từ viên ngói vỡ, bóng con chim se sẻ trước hiên nhà; thì ngày nay, người giàu cũng như nghèo, ngay cả con cái các quan chức nằm trong bộ máy chính quyền cũng tìm mọi cách để rời bỏ đất nước, ra đi không cần ngoái đầu nhìn lại.
Trong cuộc họp tại văn phòng Quốc hội ngày 29 tháng 12 vừa qua, bàn về tình trạng các du học sinh cấp phổ thông trung học và đại học sau khi tốt nghiệp không trở về; Thứ trưởng Nội vụ Nguyễn Duy Thăng đã nhìn nhận với các đại biểu Quốc hội rằng: “Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về”.
Vì đâu có tình trạng này? Chiến tranh, nghèo đói cũng không làm người ta rời bỏ quê hương mình. Chỉ mới ngày nào, khi cuộc chiến biên giới bùng nổ vào năm 1979, hàng hàng lớp lớp thanh niên ưu tú sẵn sàng viết đơn bằng máu để xin ra chiến trường. Dù khó khăn, gian khổ người ta vẫn gắn bó, vẫn hãnh diện về dân tộc mình. Tôi nhớ có lần đọc được trong facebook của một em sinh viên: “Tôi tự hào vì mỗi tên đất, tên đường ở xứ tôi đều viết bằng tên người chứ không phải đánh số”. Nhưng chỉ vài tuần trước đây, một bài viết trên trang mạng BBC viết rằng – tác giả muốn rời bỏ VN để con cái mình khi lớn lên được sống làm người tử tế.
Tôi có dịp gặp một số thanh niên VN ở Philippines. Họ trẻ, tốt lành và trong sáng, nhưng họ quay lưng hẳn và không muốn nhắc đến tình hình xã hội, chính trị tại đất nước mình. Sự gian dối, giả trá khắp nơi đã làm các em chán nản. Một em chia sẻ với tôi là hầu hết các bạn của em đều cảm thấy bất lực và muốn tìm cách rời khỏi VN.
Tôi gặp em H, một thiếu nữ sống một mình ở đất nước xa lạ này. Em sống và chống trả với những bất trắc, bão tố do tình trạng cư trú bất hợp pháp của mình. Gã chủ nhà muốn xâm hại em, thản nhiên cầm điện thoại và hăm dọa nếu em không thuận hắn sẽ báo cảnh sát. Rất may, H là một thiếu nữ thông minh và mạnh mẽ, em đã vượt thoát được. Cha mẹ ở miền quê làm sao biết được em đã phải chống chọi với những gì. Những thiếu nữ yếu đuối, không may mắn khác sẽ hành xử ra sao? Và định mệnh sẽ đưa đẩy các em về đâu?
Tôi cũng gặp một trường hợp khác, một phụ nữ miền biển, nghèo khó, vô danh nhưng chị đã làm tôi xúc động đến ngẩn ngơ.
Nếu bạn đang đi du lịch phượt trên đất Thái. Dừng chân uống một cốc nước dừa trên hè phố hay tại một quán ăn nào đó. Lúc bạn đang cố bập bẹ nói một ít tiếng Thái với người đang phục vụ, thì nhớ rằng người đang nói chuyện với bạn bằng tiếng địa phương đó có thể là một người VN. Bên dưới nụ cười xã giao và ánh mắt lẩn tránh đó, ẩn chứa cả một mối ân tình thắm thiết của người đồng hương.
Tôi gặp chị L, người phụ nữ gầy ốm da ngăm đen đứng bán một xe nước dừa bên hè phố. Ban đầu có lẽ nghe chúng tôi nói tiếng Việt, không nhịn được, chị cất tiếng hỏi tôi có phải người Việt Nam không. Thấy người đồng hương tôi vồn vã hỏi thăm, nhưng thấy thái độ chị lẩn tránh và đáp lại bằng tiếng Thái tôi đoán có lẽ chị đang có vấn đề về di trú. Bốn mươi năm trước, tôi đã gặp một người mẹ cắt ruột đẩy đứa con 6 tuổi của mình ra biển để mong nó tìm được tương lai. Ngày nay, tôi gặp người mẹ khác, cũng thắt ruột bỏ lại đứa con gái năm tuổi của mình cho bà ngoại để đi kiếm sống ở nước ngoài, đi “tha hương cầu thực”.
Khi đã tin cậy, chị níu chặt lấy cánh tay tôi luôn miệng nói chuyện, quên cả bán hàng. Được một lúc chị móc trong túi áo ra 25 baht tôi vừa trả tiền nước, đưa lại. Chị ngượng ngùng bảo tình cảm mà lấy tiền tối về không ngủ được. Tôi xúc động vì sự tốt lành, vì cái ân tình chị dành cho tôi, một người xa lạ. Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấu hiểu tấm lòng tha thiết của chị đối với người Việt, đối với quê hương như thế nào. Vậy mà có đến mấy lần chị nói với tôi là chị không muốn trở về VN nữa. Xin ghi lại một đoạn đối thoại của tôi với người phụ nữ này để hiểu vì sao chị không muốn trở về. Tôi cố tình hỏi tiếp :
– Nhưng khi để dành đủ tiền rồi chị về quê mình chứ?
– Thôi không về đâu.
– Tại sao lại không về?
– Ở đây người Thái họ hiền lắm, họ thương mình. Mình đẩy xe đi bán từ 7 giờ sáng đến 12 giờ đêm mới về được đến nhà. Đi ban đêm cũng không sợ… Ở đây từ những người thấp nhất trong xã hội như xe ôm hay cảnh sát họ đều giúp đỡ mình hết mình.
– Nhưng mai mốt chị về thăm con, người khác dành mất chỗ bán của chị thì sao?
– Không sao đâu, không có mình thì họ bán, khi họ thấy mình đẩy xe tới, họ tự động đẩy xe đi chỗ khác.
– …
Những dự thảo văn kiện đại hội đảng có bao giờ đặt ra vấn đề vì lẽ gì mà người dân nghèo, lương thiện lại không cảm thấy an toàn ở quê hương mình? Những người như chị bán nước dừa, hay cháu H đâu cần biết gì đến dân chủ hay nhân quyền !? Họ cũng không cần biết ngày mai ông Nguyễn Phú Trọng hay ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ trở thành Tổng Bí Thư. Họ chỉ cần một môi trường sống ổn định, an lành. Nơi hàng ngày không phải nơm nớp lo sợ gặp cảnh sát giao thông hay quân cướp giật. Nơi họ kiếm được miếng ăn hàng ngày và không phải im lặng trước những điều tai ác.
Đến bao giờ người dân mình khi “Rời Bỏ” quê hương đều ôm giấc mơ sẽ “Trở Về” để sớt chia những gian nan và dựng xây lại đất nước?
Tôi biết những người như vậy, những người đã ra đi, nhưng lại chọn trở về như Trần Văn Bá, Võ Đại Tôn, Hoàng Cơ Minh, Võ Hoàng, Ngô Chí Dũng…Chúng ta cũng biết những người đang nỗ lực thay đổi xã hội, những người gắn bó với tổ quốc, người muốn dân mình, đồng bào mình được có đời sống đích thực cần có của một con người. Họ là Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Hồ Đức Hoà, Đặng xuân Diệu, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Văn Oai, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Đình Cương, Võ An Đôn…Tiếc rằng những nỗ lực của họ chỉ đổi lấy tù tội, bất trắc và gian nan.
Tôi tự hỏi những người như Thứ trưởng Nội vụ Nguyễn Duy Thăng, các vị đại biểu quốc hội, những đảng viên “chân chính”… họ nghĩ gì? Họ phục vụ cho ai? Một chính quyền dù có theo đuổi mục đích, lý tưởng cao đẹp gì đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì khi mà con em họ, khi mà mọi người dân, từ trí thức cho đến chị bán nước dừa cũng đều muốn ra đi.
Tôi cho rằng các vị lãnh đạo, những người liên hệ trong chính quyền, hay trong trận đấu đá tranh giành quyền lực – từ anh công an quèn quen bóp cổ dân, đến các nhân sự tứ-trụ-triều-đình tương lai cần có câu trả lời chính đáng cho chính mình và cho những người dân hiền lành, chất phác đang phải sống lưu vong khắp nơi.
__._,_.___
Thursday, 7 December 2017
Chủ nghĩa dân túy là gì?
Người dịch: Huỳnh Hoa
Chủ nghĩa dân túy là gì?
Francis Fukuyama
Thuật ngữ “chủ nghĩa dân túy” (populism)
đã được sử dụng rất lỏng lẻo trong thời gian gần đây. Chúng ta cần xác định rõ
hơn.
Những năm gần đây đã trỗi dậy những
hình thức mới của chủ nghĩa dân tộc dân túy (populist nationalism) mà ngày
nay đã trở thành mối đe dọa chính đối với trật tự tự do quốc tế từng là nền
tảng của hòa bình và thịnh vượng trên toàn cầu từ sau năm 1945. Chế độ dân chủ
tự do đã liên tiếp bị các chế độ chuyên chế đe dọa trong suốt thế kỷ qua, ngoại
trừ giai đoạn 1991-2008 khi quyền lực của Hoa Kỳ giữ vị trí gần như bá chủ.
Ngày nay, một kiểu đe dọa khác đã nổi lên, các nền dân chủ ổn định đã tự thúc
thủ trước các thế lực chính trị phi tự do được dẫn dắt bởi các niềm đam mê của
người dân. Tuy vậy, thuật ngữ “chủ nghĩa dân túy” [nghĩa đen: làm cho người dân
say sưa] đã được sử dụng rất lỏng lẻo nhằm mô tả một loạt các hiện tượng không
nhất thiết dung hợp được với nhau. Do đó, chúng ta cần vạch ra những ranh giới
cho khái niệm này.
Không có một sự đồng thuận chắc
chắn nào giữa các nhà khoa học chính trị khi định nghĩa chủ nghĩa dân túy là
gì, nhưng có ít nhất ba đặc điểm, mà theo quan niệm của tôi, có thể gắn liền
với khái niệm này.
Thứ nhất, đây là một chế độ chính
trị theo đuổi những chính sách được dân chúng ủng hộ trong đoản kỳ nhưng không
bền vững trong trường kỳ; thường là những chính sách xã hội. Có thể lấy ví dụ
là những chính sách trợ giá hàng hóa, trả tiền hưu bổng hậu hĩ hoặc miễn phí
chăm sóc y tế.
Đặc điểm thứ hai có liên quan tới
định nghĩa “nhân dân” làm căn bản cho tính chính danh của chế độ: nhiều chế độ
dân túy không coi “nhân dân” là toàn bộ dân số mà thay vì vậy chỉ có một số
nhóm sắc tộc hoặc chủng tộc được coi là nhân dân “thực thụ”. Ông thủ tướng
Viktor Orban ở Hungary chẳng hạn, định nghĩa bản sắc dân tộc (national identity) của Hungary dựa trên người sắc tộc
Hungary, loại trừ những người sinh sống ở Hungary nhưng không thuộc sắc tộc
Hungary và bao gồm nhiều người Hungary sinh sống ở các quốc gia láng giềng như
Slovakia hoặc Romania. Thủ tướng Narendra Modi của Ấn Độ cũng có nỗ lực tương
tự khi cố gắng thay đổi định nghĩa bản sắc dân tộc Ấn Độ từ một bản sắc có nội
dung tự do và bao hàm đã được Gandhi và Nehru thiết lập trước kia thành một bản
sắc dựa trên Ấn Độ giáo. Đảng Luật pháp và Công lý Ba Lan thì nhấn mạnh vào các
giá trị Ba Lan truyền thống và Thiên chúa giáo, kích thích sự trỗi dậy của các
nhóm phân biệt chủng tộc công khai, chẳng hạn như nhóm kêu gọi một “châu Âu da
trắng” hồi tháng 11-2017.
Một định nghĩa thứ ba về chủ nghĩa
dân túy có liên quan tới phong thái của nhà lãnh đạo. Các nhà lãnh đạo theo chủ
nghĩa dân túy có khuynh hướng phát triển chung quanh họ hiện tượng sùng bái cá
nhân; tuyên bố họ được giao sứ mệnh nắm giữ quyền lực, không phụ thuộc vào các
thiết chế như đảng phái chính trị. Họ cố gắng phát triển một mối quan hệ trực tiếp,
không qua trung gian, với “nhân dân” mà họ tự xưng là người đại diện, hướng
những niềm hy vọng và nỗi sợ hãi của người dân vào một hành động tức thời. Chủ
nghĩa dân túy kiểu này thường đi đôi với việc lên án toàn bộ giới tinh hoa hiện
tồn – những người đã đầu tư vào các thiết chế hiện hữu.
Cách tiếp cận mang tính cá nhân đối
với quyền lãnh đạo chính là cái đã làm cho những người dân túy trở thành mối đe
dọa đối với các thiết chế dân chủ. Các nền dân chủ tự do hiện đại được xây dựng
chung quanh sự chia sẻ quyền lực, trong đó tòa án, liên bang, lập pháp và
truyền thông tự do giữ vai trò kiểm soát quyền lực hành pháp. Tất cả những
thiết chế này đều có tiềm năng trở thành vật cản trở khả năng của nhà lãnh đạo
dân túy đạt tới các mục tiêu của ông ta/bà ta; và do đó chúng trở thành những
mục tiêu tấn công trực tiếp. Bản chất cá nhân của chủ nghĩa dân túy do vậy làm
cho nó trở thành mối đe dọa đối với các thiết chế tự do.
Ba định nghĩa nêu trên cho phép
chúng ta phân biệt các phong trào khác nhau mà trong quá khứ đã từng được dán
nhãn “chủ nghĩa dân túy”. Các lãnh đạo theo chủ nghĩa dân túy ở châu Mỹ Latin
như Hugo Chavez ở Venezuela, Nestor và Cristina Kirchner ở Argentina nhấn mạnh
vào các chương trình phúc lợi xã hội được dân chúng ủng hộ nhưng không bền
vững; và cố gắng xây dựng sự sùng bái cá nhân chung quanh họ. Cặp đôi lãnh đạo Argentina
vừa nói tự cho mình là hiện thân của một cặp đôi quyền lực theo chủ nghĩa dân
túy cổ điển, Juan và Eva Peron. Nhưng mặt khác, họ không ủng hộ một định nghĩa
hạn chế về bản sắc dân tộc. Cũng có thể nói như thế này về cựu thủ tướng Thái
Lan Thaksin Shinawatra và em gái Yingluck của ông ta: họ khuyến khích các
chương trình tái phân phối lợi tức cho những người Thái ở vùng nông thôn nghèo
hơn nhưng không có cái nhìn hạn hẹp về bản sắc dân tộc Thái Lan như những đối
thủ áo vàng của họ.
Những người lãnh đạo phong trào
Brexit [nước Anh ra khỏi Liên minh châu Âu, EU] trái lại, hoàn toàn không nhấn
mạnh vào một chương trình kinh tế mở rộng nào, cũng không có một nhà lãnh đạo
hiển nhiên nào. Nhưng họ kêu gọi hướng tới bản sắc dân tộc Anh truyền thống,
khơi dậy nỗi sợ văn hóa chống lại người nhập cư, cũng như nỗi tức giận của người
dân Anh về sự phân bổ sai lầm các lợi ích kinh tế.
Ông Viktor Orban phù hợp với cả ba
định nghĩa này: ông cố gắng bảo vệ những người gởi tiền tiết kiệm ở Hungary
khỏi sự “cướp bóc” của các ngân hàng châu Âu; ông đưa ra một định nghĩa hạn hẹp
về “nhân dân” và ông chắc chắn muốn được tôn sùng như một nhà lãnh đạo hiển
nhiên. Chưa rõ liệu ông tổng thống Vladimir Putin của Nga có phù hợp với định
nghĩa nào ngoài định nghĩa cuối cùng trong ba định nghĩa nói trên: ông ta rất
cẩn trọng trong việc mở rộng các chương trình phúc lợi xã hội; trong khi ông nhấn
mạnh vào bản sắc và truyền thống Nga thì truyền thống đó không nhất thiết bị bó
hẹp trong những điều kiện về sắc tộc. Ông Putin chắc chắn đã xây dựng sự sùng
bái cá nhân chung quanh ông ta, dù rất khó nói rằng ông ta là kẻ ngoại cuộc
đang tìm cách lật đổ giới thượng lưu Nga sau khi ông ta đã thăng tiến lần lượt
qua các tầng nấc của các tổ chức tình báo Liên xô KGB và FSB Nga. Cũng có thể
nói như vậy về ông Narendra Modi, và ngay cả về ông Tập Cận Bình (Xi Jinping):
cả hai nhà lãnh đạo này đều được ủng hộ nhờ tấn công vào giới thượng lưu hiện
hữu, dù bản thân các ông này đều là thành phần của giới thượng lưu ấy.
Cần chú ý rằng ông Donald Trump phù
hợp với cả ba định nghĩa nói trên. Trong thời kỳ tranh cử, ông ta nhấn mạnh vào
chủ nghĩa dân túy kinh tế, đòi rút Mỹ ra khỏi hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình
Dương (TPP), đe dọa xé bỏ hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ (NAFTA) ngay sau
khi nhậm chức. Ông hứa hẹn bảo vệ các chương trình phúc lợi quốc gia như
Medicare [trợ cấp y tế cho người cao tuổi] và an sinh xã hội (Social Security)
– dù từ ngày trở thành tổng thống, ông ta lại điều hành đất nước giống y một người
đảng Cộng hòa bảo thủ truyền thống; ví dụ ông ta tìm cách cắt giảm phúc lợi xã
hội bằng cách hủy bỏ Luật Chăm sóc sức khỏe vừa túi tiền (ACA) của tổng thống
tiền nhiệm Obama. Và trong khi ông Trump chưa bao giờ công khai công nhận chủ
nghĩa dân tộc da trắng, ông ta rất hài lòng tiếp nhận sự ủng hộ của những người
theo chủ nghĩa ấy; ông còn đi ra khỏi lề lối khi từ chối lên án những kẻ theo
tân phát xít (neo-Nazi) và
những kẻ phân biệt chủng tộc công khai tại cuộc tuần hành của chúng ở thành phố
Charlottesville. Ông ta có một mối quan hệ rất trắc trở với các cộng đồng Mỹ
gốc Phi châu, Mỹ gốc Tây Ban Nha (Hispanic)
và các nhóm dân tộc thiểu số khác; các ngôi sao thể thao và âm nhạc người da
đen đã trở thành mục tiêu công kích thường xuyên của ông trên các dòng tin
Twitter. Và ông cũng hành động như một lãnh tụ trời sinh cổ điển trong các cuộc
tuần hành với những ủng hộ viên trung thành của ông; khi tiếp nhận lời đề cử
của đảng Cộng hòa năm 2016, ông nói rằng, “chỉ có tôi mới hiểu được những vấn
đề của các bạn”, và “chỉ có tôi mới sửa chữa được những vấn đề ấy”.
Như vậy, trong hàng loạt các phong
trào được coi là dân túy chủ nghĩa, chúng ta có thể khu biệt được ít nhất là
hai tập hợp rộng. Ở châu Mỹ Latin và Nam Âu, các nhà dân túy có xu hướng đứng
về cánh Tả, được sự ủng hộ của người nghèo và theo đuổi các chương trình xã hội
có mục tiêu tái phân phối lợi ích nhằm tìm cách khắc phục tình trạng bất bình
đẳng về kinh tế. Tuy vậy, họ không nhấn mạnh vào căn cước sắc tộc hoặc có lập trường
chống nhập cư quyết liệt. Nhóm này bao gồm phong trào Boliviarian của ông
Chavez ở Venezuela; Kircherismo ở Argentina cũng như các đảng chính trị Podemos
của Tây Ban Nha và Syriza của Hy Lạp.
Ở Bắc Âu, các nhà dân túy ít dựa
vào tầng lớp lao động trung lưu đang suy thoái hơn là vào người nghèo; họ theo
lập trường thiên về cánh Hữu, nhấn mạnh yếu tố sắc tộc và chống người nhập cư.
Họ muốn bảo vệ các nhà nước phúc lợi hiện hữu nhưng không coi trọng việc mở
rộng nhanh chóng các dịch vụ hoặc trợ cấp xã hội. Các nhóm trong tập hợp này
bao gồm phong trào ủng hộ Brexit, Mặt trận Quốc gia ở Pháp, đảng Tự do ở Hà
Lan, đảng Nhân dân của Đan Mạch, còn ở Hoa Kỳ là những người thuộc tầng lớp lao
động ủng hộ nhiệt thành ông Donald Trump.
Cũng có những nhóm và phong trào
không thực sự phù hợp với tập hợp nào trong hai tập hợp kể trên. Cũng như mọi
phong trào dân túy chủ nghĩa khác, phong trào Năm Sao ở Ý kiên quyết chống lại
các thiết chế đã định hình và phản đối tầng lớp tinh hoa của Ý nói chung. Nhưng
nó khác với các đồng sự ở cả Nam Âu và Bắc Âu ở chỗ nó dựa chủ yếu vào giai cấp
trung lưu lớp giữa và lớp trên ở đô thị hơn là đặt nền tảng trên giai cấp lao
động đang suy thoái.
Sự dâng trào của chủ
nghĩa dân túy
Vì sao chủ nghĩa dân tộc dân túy trỗi dậy vào
lúc này?
Francis Fukuyama
The American Interest, 30 November 2017
Huỳnh Hoa dịch
Những cội nguồn kinh tế, chính trị và văn hóa sinh ra sự trỗi dậy
của chủ nghĩa dân tộc dân túy khắp thế giới.
[Đây là phần thứ hai của bài về chủ nghĩa dân túy. Phần đầu ở
đây. Phiên bản truyền hình trên internet (podcast) cũng có ở
đây].
Có ba lý do tại sao chúng ta đang chứng khiến sự trỗi dậy của chủ
nghĩa dân tộc dân túy vào nửa sau của thập niên 2010: kinh tế, chính trị và văn
hóa.
Những nguồn gốc kinh tế của chủ nghĩa dân túy đã được chú ý và bàn
luận rộng rãi. Lý thuyết thương mại nói với chúng ta rằng, tính gộp lại tất cả
các quốc gia tham gia vào cơ chế thương mại tự do đều giàu có lên; nhưng cũng
chính lý thuyết ấy nói với chúng ta rằng không phải mọi cá nhân ở mỗi quốc gia
đó đều khá giả lên: những người lao động kỹ năng thấp ở các nước giàu sẽ thua
thiệt trước những công nhân cũng có kỹ năng thấp nhưng được trả công thấp hơn ở
các nước nghèo. Trong thực tế, đó là chuyện đang xảy ra ở nhiều nước công
nghiệp phát triển cùng với sự trỗi dậy của Trung Quốc, Mexico và nhiều nước
tương tự.
Theo một nghiên cứu gần đây của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) khoảng 50% người
dân Mỹ đã không giàu có hơn so với năm 2000, xét về mức thu nhập thực; một tỷ
lệ nhiều hơn nữa những người ở điểm giữa của sự phân phối thu nhập đã bị tụt
xuống hơn là chuyển lên nấc cao hơn trên bậc thang kinh tế.
Ở Hoa Kỳ, cuộc suy
thoái tương đối này của tầng lớp trung lưu và người lao động đã diễn ra cùng
với một số tệ nạn xã hội, chẳng hạn như mức gia tăng số gia đình tan vỡ, nạn
nghiện thuốc kích thích mà riêng trong năm 2015 đã cướp đi sinh mạng của hơn
60.000 người. Cũng trong thời gian này, những lợi lộc của toàn cầu hóa lại tập
trung chủ yếu vào giới tinh hoa được học hành bài bản và nhạy bén, những người
có chiều hướng đặt ra những khuynh hướng văn hóa rộng rãi hơn.
Nguồn gốc thứ hai của chủ nghĩa dân túy là chính trị. Lời than
phiền truyền thống chống lại chế độ dân chủ tự do, vốn có vô số cơ chế kiểm tra
và cân bằng, là chế độ này có khuynh hướng sản sinh ra các chính phủ yếu kém. Khi
những hệ thống chính trị như vậy kết hợp với khối cử tri bị phân cực, hoặc bị
chia rẽ nghiêm trọng, thì kết quả thường là sự tê liệt chính trị khiến cho công
cuộc quản trị bình thường cũng trở nên rất khó khăn. Ấn Độ dưới sự lãnh đạo của
Chính phủ đảng Quốc đại trước đây là một ví dụ tiêu biểu cho tình trạng này,
các dự án xây dựng hạ tầng và các cuộc cải cách kinh tế cần thiết đều nằm ngoài
khả năng thực hiện của chính phủ.
Hiện tượng tương tự cũng xảy ra tại Nhật Bản
và Ý, nơi chính phủ thường đối mặt với tình trạng tắc nghẽn trong bối cảnh kinh
tế trì trệ kéo dài. Một trong những trường hợp nổi bật nhất là Hoa Kỳ, nơi một
hệ thống rộng lớn các thiết chế kiểm tra và cân bằng được hiến pháp ủy quyền đã
sản sinh ra cái mà tôi có lần đặt tên là “chế độ phủ quyết” (vetocracy): nghĩa
là một nhóm nhỏ có khả năng phủ quyết hành động của một đa số lớn hơn.
Chính
điều này đã gây ra cuộc khủng hoảng mỗi năm một lần ở quốc hội Mỹ khi thông qua
ngân sách quốc gia – một việc không thể nào hoàn tất được dưới cái gọi là “trật
tự quy củ” trong ít nhất một thế hệ, và đã ngăn cản những cuộc cải cách nhạy
cảm trong các lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, nhập cư và quản lý hệ thống tài
chính.
Sự yếu kém cảm nhận được về khả năng của các chính phủ dân chủ
trong việc đưa ra quyết định và hoàn thành công việc là một trong nhiều yếu tố
đã tạo bệ phóng cho sự trỗi dậy của những người có khả năng trở thành “người
hùng” (strong men), người có thể phá hủy luồng chướng khí bao trùm nền chính
trị bình thường để đi tới kết quả. Đây là một trong những lý do mà Ấn Độ bầu
ông Narendra Modi, và tại sao ông Shinzo Abe lại trở thành một trong các thủ
tướng Nhật Bản cầm quyền lâu nhất. Sự trỗi dậy của ông Vladimir Putin như một
người hùng xảy ra trong bối cảnh những năm tháng loạn lạc dưới thời ông Boris
Yeltsin. Và cuối cùng, một trong những luận điểm vận động của ông Donald Trump
là, với tư cách một doanh nhân thành đạt, ông ta sẽ có thể làm cho Chính phủ Mỹ
trở lại hoạt động đúng chức năng.
Hơn thế nữa, có những thất bại chính trị nghiêm trọng mà giới tinh
hoa ở Mỹ và châu Âu đã phạm phải. Trong thập niên 2000, Hoa Kỳ đã can dự vào
hai cuộc chiến tranh không thành công ở Trung Đông, rồi lại trải qua một cuộc
suy thoái tệ hại nhất kể từ cuộc Đại suy thoái năm 1930. Cả hai sự kiện này đều
có gốc rễ từ những quyết định của giới tinh hoa nhưng mang lại hậu quả thảm
khốc cho mọi công dân bình thường. Liên minh châu Âu đã tạo ra một liên minh
tiền tệ chung quanh đồng euro mà không có phương cách tương ứng để thống nhất
chính sách tài khóa, dẫn tới cuộc khủng hoảng nợ công của Hy Lạp. Và châu Âu
lập ra khu vực Schengen và hàng loạt những luật lệ khác để tự do hóa việc di chuyển
của người dân bên trong châu Âu mà không thiết lập ra một cơ chế tin cậy được
để kiểm soát các đường biên giới giữa châu Âu với bên ngoài. Nhìn từ quan điểm
kinh tế và đạo đức, đây là những chính sách đáng hoan nghênh, nhưng khi thiếu
vắng một cơ chế kiểm soát như vậy, tự do đi lại trong nội bộ châu Âu lại trở
thành vấn đề. Và điều này đã dẫn tới cuộc khủng hoảng về tính chính danh sau
khi xảy ra những làn sóng nhập cư đông đảo, bị kích hoạt bởi cuộc nội chiến ở
Syria năm 2014.
Động lực cuối cùng của chủ nghĩa dân tộc dân túy là văn hóa và có
liên quan với vấn đề bản sắc. Nhiều năm về trước, Samuel Huntington đã chỉ ra
rằng giai cấp nguy hiểm nhất về kinh tế chính trị không phải là người nghèo và
người thất cơ lỡ vận đứng bên ngoài tiến trình phát triển xã hội – những người
thường thiếu thời gian và nguồn lực để huy động, mà thay vào đó là tầng lớp
trung lưu – những người cảm thấy họ bị sa sút về kinh tế và không được hệ thống
chính trị nhìn nhận một cách tương xứng. Những con người như vậy có thể tạo ra
các yêu cầu kinh tế, nhưng họ cũng có xu hướng diễn dịch sự mất mát vị thế của
mình cả về phương diện văn hóa: họ đã từng là các tập thể xác định nên bản sắc
dân tộc, nhưng giờ đây họ bị thay thế bởi những kẻ mới đến, lại là những người
được hưởng lợi thế không công bằng so với họ. Thế rồi họ bị thôi thúc bởi quan
điểm chính trị căm ghét giới tinh hoa được hưởng nhiều lợi lộc từ hệ thống, và
họ có xu hướng đưa người nhập cư thành vật tế thần và coi người ngoại quốc như
là những tác nhân gây ra tình trạng thất thế của họ.
Ở khía cạnh này, động cơ kinh tế trùng lắp một cách căn bản với
mối quan tâm về văn hóa và về nhiều phương diện không thể tách bạch hai thứ đó
với nhau. Nó cũng giúp phân biệt chủ nghĩa dân túy Bắc Âu hoặc Hoa Kỳ với chủ
nghĩa dân túy ở Nam Âu và châu Mỹ Latin. Nền tảng xã hội của các cử tri bỏ
phiếu cho Brexit, Trump và bà Le Pen nằm ở sự suy thoái của tầng lớp trung lưu
và nhân dân lao động, trong khi phong trào Podemos ở Tây Ban Nha, Syriza ở Hy
Lạp, Chavez ở Venezuela hoặc Kirchners ở Argentina là những đảng chính trị cánh
tả truyền thống hơn, vốn là đại diện cho người nghèo trong xã hội.
Đây cũng chính là cái đã làm cho vấn đề nhập cư trở nên quan
trọng, thôi thúc chủ nghĩa dân tộc dân túy ở các nước bắc và đông châu Âu và cả
ở Hoa Kỳ. Trong thực tế, tỷ lệ người di dân và tị nạn đã lên rất cao ở châu Âu
và Hoa Kỳ; các mối lo ngại về sự thay đổi văn hóa nhanh chóng đã thôi thúc
nhiều cử tri ủng hộ các đảng dân túy, các nhà lãnh đạo dân túy cho dù người dân
có phải gánh chịu mối đe dọa kinh tế trực tiếp. Xu hướng này được phản ánh
trong mục tiêu thường được các đảng dân túy tuyên bố công khai: “giành lại đất
nước mình”. Ở nhiều phương diện, các câu hỏi về bản sắc – như ngôn ngữ, sắc
tộc, tôn giáo và truyền thống lịch sử – đã xuất hiện để thay thế các giai cấp
kinh tế như là những đặc điểm xác định quan điểm chính trị hiện thời. Điều này có
thể giải thích sự suy tàn của các đảng chính trị trung tả và trung hữu truyền
thống ở châu Âu – các đảng đang dần dần thất thế trước các đảng và phong trào
mới thành lập dựa trên các vấn đề về bản sắc.
F.F.
__._,_.___
Tuesday, 14 November 2017
Con Đường Tơ Lụa Mới của Trung Quốc : Ngổn ngang bế tắc
Con Đường Tơ Lụa Mới của Trung Quốc
: Ngổn ngang bế tắc
Trọng Thành

Kế hoạch "Nhất đới, nhất lộ" của Trung Quốc.Ảnh :
Wikipedia
Kế hoạch Con Đường Tơ Lụa Mới, tức dự án « Một Vành Đai, Một Con
Đường » (Nhất Đới, Nhất Lộ), của chính quyền Bắc Kinh, chiếm một vị trí quan
trọng trong cương lĩnh hành động của ông Tập Cận Bình, được đặc biệt nhấn mạnh
tại Đại Hội đảng Cộng Sản Trung Quốc hồi tháng trước, 10/2017. Kế hoạch này là
một biểu tượng cho sức mạnh đang lên của Trung Quốc trên phạm vi toàn thế giới.
Trên thực địa, việc triển khai dự án trên ra sao ? Một số quan sát gần đây cho
thấy hàng loạt công trình khổng lồ của dự án, tại nhiều quốc gia, đang đình
trệ.
Bài nhận định của AFP mô tả : « Dự án đường sắt ở Indonesia
đang hoàn toàn bất động, khu công nghiệp ở Kazakhstan trống rỗng phân nửa,
nhiều công trình tại Pakistan bị đe dọa tấn công : tình trạng thực tế của
‘‘những con đường tơ lụa’’ mà Trung Quốc trông đợi còn rất xa với các tuyên bố
đầy tham vọng của chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ».
Dự án Một Vành Đai, Một Con Đường, được ông Tập Cận Bình khởi
xướng từ năm 2013, đặt mục tiêu nối liền nền kinh tế thứ hai thế giới với Tây
Âu, với ngả đường bộ qua Trung Á và Nga, tức dự án « Một Con Đường », và
với đường biển nối liền với châu Phi và châu Âu qua Biển Đông - Ấn Độ Dương,
tức dự án « Một Vành Đai ». Hàng loạt công trình đường xá, hải cảng,
đường sắt, khu công nghiệp, được dự kiến xây dựng tại 65 quốc gia, với tổng đầu
tư hơn 1.000 tỉ đô la.
Tuy nhiên, thực tế tương phản hoàn toàn với những tuyên truyền
hùng biện của các lãnh đạo Trung Quốc. Rất nhiều dự án trong số đó được tiến
hành hoặc tại các quốc gia, với nền dân chủ đang bị chao đảo, hoặc tại các chế
độ độc tài, hoặc tại những nơi các lực lượng nổi dậy thường xuyên đe dọa.
Ví dụ như tại Indonesia, nơi Bắc Kinh đã giành được từ năm 2015
một hợp đồng xây dựng tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên của quốc gia Đông Nam Á
này, các công trình xây dựng chỉ vừa mới bắt đầu ít lâu, chủ yếu do các bất
đồng chính trị trong nước. Tổng thống Indonesia đã cho khởi sự dự án vào tháng
1/2016, tại khu vực miền tây đảo Java, tuy nhiên, theo chứng kiến của nhiều
phóng viên AFP mới đây, chưa hề có dấu vết gì của tuyến đường sắt tương lai. Bộ
trưởng Giao Thông Indonesia và các công ty Indonesia và Trung Quốc tham gia dự
án này, từ chối trả lời các câu hỏi của AFP.
Một dự án đường sắt cao tốc khác nối liền Trung Quốc với
Singapore, qua Lào, Thái Lan và Malaysia, cũng ở trong tình trạng tương tự.
Đoạn đường qua Thái Lan bị chậm do các tranh chấp về tài chính, điều kiện vay
tiền, cũng như quy định liên quan đến thi công. Chỉ đến tháng 7/2017, chính
quyền quân sự Thái Lan mới phê chuẩn khoản kinh phí 5,2 tỉ đô la, để khởi sự
công trình.
Tại Lào, tuyến đường dự kiến dài khoảng 415 cây số. Tuy nhiên, tại
quốc gia được coi là đồng minh ruột của Bắc Kinh, dự án gây rất nhiều phản đối,
do giá đắt – khoảng 5 tỉ đô la, tương đương với một nửa tổng sản phẩm quốc nội
của Lào. Nhiều ý kiến lên án cho rằng dự án đường sắt này không có ích lợi gì
cho « một quốc gia quá nghèo » như Lào.
Bên cạnh các quốc gia Đông Nam Á nói trên, Trung Quốc cũng chọn
đầu tư tại những nước nguy hiểm về an ninh, như Pakistan. Nhiều hợp đồng giữa
Bắc Kinh và Islamabad, với tổng trị giá 46 tỉ đô la, được ký kết năm 2013, với
mục tiêu xây dựng một hành lang đường bộ và đường ống năng lượng, nối liền khu
vực viễn tây hẻo lánh của Trung Quốc với vùng biển Nam Á
Tuy nhiên, tại tỉnh Balochistan (tây nam Pakistan), các lực lượng
nổi dậy đã tấn công vào các công trình xây dựng đường ống dẫn dầu, một số đoàn
tàu và kể cả các kỹ sư Trung Quốc.
Nhìn chung, cho dù các dự án đường tàu cao tốc của Trung Quốc được
giới lãnh đạo Trung Quốc và chính quyền các nước đối tác thường xuyên ca ngợi
và cổ vũ, người dân thường tại các địa phương nơi tàu cao tốc dự tính sẽ đi
qua, không hề hưởng ứng. Trả lời AFP, một dân làng Indonesia nhận xét : « Tàu
cao tốc không phải cho chúng tôi… chỉ những nhà kinh doanh cỡ bự mới nghĩ rằng
thời giờ là tiền bạc ».
Biển Ấn Độ - Thái Bình Dương : Bộ Tứ Ấn-Nhật-Mỹ-Úc lần đầu nhóm
họp
Trong lúc Trung Quốc nỗ lực quảng bá cho dự án Nhất Đới, Nhất Lộ
nghìn tỉ đô la, một số quốc gia láng giềng lo ngại tham vọng của Bắc Kinh, đặc
biệt là hai vùng biển Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương đã tìm cách hợp sức. Hôm
qua, 12/11, đại diện bốn quốc gia - Ấn Độ, Nhật Bản, Úc và Mỹ - đã có cuộc họp
chính thức lần đầu tiên, để thảo luận về một dự án bảo vệ « tự do » và «
trật tự quốc tế mở dựa trên luật pháp » tại vùng biển Ấn Độ -Thái Bình
Dương.
Cuộc họp quan chức ngoại giao cấp bộ của bốn quốc gia nói trên,
gọi tắt là cuộc họp Bộ Tứ, diễn ra tại Manila, bên lề thượng đỉnh Đông Á, và
vào hôm trước cuộc thượng đỉnh của khối ASEAN.
Theo thông báo của bộ Ngoại Giao Ấn Độ, được đưa ra sau khi hội
nghị kết thúc, được báo Ấn Độ The Economic Times trích lại, « các bên tham
gia đang tìm cách thống nhất quan điểm, nhằm mục tiêu chung » là thúc đẩy «
hòa bình, ổn định và thịnh vượng, bằng cách gia tăng hợp tác tại khu vực Ấn
Độ - Thái Bình Dương ». Xây dựng một liên minh tại vùng Ấn Độ - Thái Bình
Dương là một dự án trùng với chiến lược Hướng Đông của New Delhi từ nhiều năm
nay.
Về phần mình, bộ Ngoại Giao Nhật Bản nhấn mạnh tất cả các bên tham
gia hội nghị Bộ Tứ đều « lo ngại trước các hoạt động đòi hỏi chủ quyền tại
Biển Đông, và các hoạt động nói trên của Trung Quốc có thể đe dọa quyền tự do
hàng hải ở khu vực này ». Nhật Bản và Hoa Kỳ đều ủng hộ việc Ấn Độ « có
một vai trò chiến lược chủ chốt » tại vùng biển nói trên, mà Biển Đông là
một bộ phận.

Vùng biển Ấn Độ - Thái Bình Dương (phần màu đậm trong bản
đồ).Wikipedia
Như vậy, sau 10 năm nhen nhúm, dự án thành lập một liên minh Bộ Tứ
gồm ba quốc gia dân chủ ở châu Á – Thái Bình Dương và Hoa Kỳ, tại vùng biển Ấn
Độ - Thái Bình Dương đã bước đầu hình thành, nhờ nhiều nỗ lực ngoại giao dồn
dập trong những tháng gần đây.
Ý tưởng về một liên minh như vậy đã được thủ tướng Nhật Bản nêu
lên lần đầu tiên vào năm 2007 (*). Tuy nhiên, vào thời điểm đó, do các áp lực
của Trung Quốc, chính phủ Úc đã quyết định không tham gia. Chính phủ Ấn Độ lúc
đó cũng giữ khoảng cách với dự án này.
----
(*) Ngày 22/08/2007, thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe có bài phát
biểu trước Quốc Hội Ấn Độ, với tựa đề « Confluence of the Two Seas/Hợp lưu hai biển», trong đó ông Abe
dẫn lại tác phẩm « Majma ul-Brahrain/Confluence of the Two Seas » của
Dara Shikoh (1615–1659). Tác phẩm của nhà tư tưởng của Ấn Độ thời Mô-gôn được
gợi ra như một biểu tượng cho khát vọng lâu đời, liên thông hai vùng biển Thái
Bình và Ấn Độ Dương, thúc đẩy quan hệ toàn diện giữa Nhật Bản và Ấn Độ.
__._,_.___
Posted by: Truc Chi
Saturday, 4 November 2017
Nụ Cười "ĐỈNH CAO" của lũ Vượn Đực & Cái...
On Friday, November 3,
2017, 9:26:25 PM PDT, Mike Duong >
wrote:
Nụ Cười "ĐỈNH
CAO" của lũ Vượn Đực & Cái...

From: Bê Ta wrote
Sent: Friday, November 3, 2017 7:38 PM
Subject: Nụ Cười "ĐỈNH CAO" của lũ Vượn Đực-Cái
Sent: Friday, November 3, 2017 7:38 PM
Subject: Nụ Cười "ĐỈNH CAO" của lũ Vượn Đực-Cái
NỤ CƯỜI "ĐỈNH
CAO" của lũ Vượn Đực-Cái














Nguồn: Diễn Đàn
Mẫu Tâm
_____________

Chí
lý ! Vô cùng chi' lý !
Tác
phong chênh lệch một trời một vực
Khi
Việt Cộng "nổ"
Hai
Bà Trưng thời Cộng Hòa và cộng sản
Làm
phúc nơi nao để cầu ao rách nát!
Dân
tin hình thật chứ không tin hình nộm!
Lá
cờ máu chỉ như cái nùi giẻ
Vàng
thau lẫn lộn hích hích
__._,_.___
Subscribe to:
Posts (Atom)
Popular Posts
-
TRỌNG LÚ & ĐẢNG CƯỚP CSVN: SỰ THÔ BỈ CỦA TRẦN ÍCH TẮC ---------------------------------------------------------- TRỌNG LÚ LÀM...
-
Matthew Trần: Bài nhận định thời kuộc zưới ni kũa mèxừ Bùi Tín (BT) đọc nghe được. Chĩ tiếc về sự kiện: khi anh ta hồi tĩnh /demi-...
-
----- Forwarded Message ----- From: 'Patrick Willay' TỐ CÁO SƯ QUỐC DOANH CỘNG SẢN THÍCH VĨNH TÁNH tên thế tục là ...
-
Donald Trump sẽ chẳng khác gì tên Tổng Thống Phi Luật Tân !!! Du côn, lưu manh, gỉa trá ...là ngón nghề của hai tên này. On Su...
-
Đây hình anh chàng bước xuống máy bay từ Pháp về Còn đây là 2 hình về Phùng Quang Thanh thật và giả ---------- Forwarded ...
-
Lãnh đạo đảng CSVN nhận định. Tiếng nói Diên Hồng ! TQ xây dựng hàng không mẫu hạm thứ nhì 7 giờ trước Chia sẻ ...
My Blog List
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Tân Cổ Tuyển Chọn Những Giai Điệu Xưa - Xin mời thưởng thức một phần kho tàng âm nhạc Việt Nam1 week ago
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-